xem tử vi
Kim Ngưu

Kim Ngưu – Hãy tha thứ cho anh nhé!

Tình yêu mà. Có lúc đắng lúc cay, có lúc ngọt lúc bùi. Bao giờ chẳng phải vượt qua khó khăn, bão táp trong tình yêu thì chúng ta mới có thể hạnh phúc bên nhau!

Chúng ta quen nhau được bao lâu rồi nhỉ? Chúng ta quen nhau như thế nào em nhỉ?

Những điều đó chẳng quan trọng đâu. Anh chỉ biết là, chúng ta yêu nhau như thế nào, tình cảm chúng ta cho nhau ra sao thôi.

Anh và em đến với nhau, cũng không phải là tình yêu đầu. Nhưng chúng ta đều trải qua một tình yêu và cũng có thể gọi là có trải nghiệm trong tình trường.

Em và anh, yêu nhau một cách nhẹ nhàng, đến với nhau nhẹ nhàng em nhỉ. Trò chuyện với nhau bao lâu qua điện thoại, từ 2 người xa lạ, quen dần với nhau, rồi bỗng một ngày gặp nhau, 2 trái tim trở nên loạn nhịp.

Anh, một người “anh trai” mà em từng quen biết, đưa em đi thi, gọi em dậy ôn bài, nói chuyện qua tin nhắn với em hằng đêm. Rồi tới khi em đi nhập học. Mối quan hệ chúng ta trở nên khác, tình cảm mà anh dành cho em lại càng khác nữa.

– Em từng nói, nếu em nhớ nhà, nhớ bố mẹ, anh có đến cho em khóc trong lòng anh không?

– Có, anh luôn sẵn sàng!

Tới khi em đi tìm trọ và nhập học. Anh vui mừng biết bao khi em nói, phòng trọ em cũng gần chỗ trọ anh. Thế cơ mà em còn dám lừa anh, em trọ xa, chẳng thể gần chỗ anh được. Dám làm anh buồn cả hôm đó.

Rồi dần dần, chúng ta thân nhau hơn, cái tính trẻ con, tinh nghịch, đáng yêu của em cùng với điệu bộ làm nũng đã khiến anh trở nên rung động, con tim anh trở nên loạn nhịp.

Cứ mỗi ngày em đi học, tối tối lại dành thời gian đi công viên với anh. Ngày qua ngày, nắng cũng như mưa, mỗi tối chúng ta cứ đi với nhau đều đều.

Em còn nhớ không, anh bảo muốn nắm tay em. Bảo bao nhiêu lần, bao nhiêu ngày rồi mà tới khi đi, can đảm nó chạy đâu hết.Đến mức em còn tự nói, đưa tay ra, rồi cầm lấy. Anh đỏ hết cả mặt. Em bảo:

– Có mỗi thế này mà không làm được!

Anh rụt tay về, chẳng giám cầm nữa. Thế rồi một hôm, 2 hôm…. tới hôm thứ 5, đi gần hết con đường về rồi mới giám cầm tay em, bỗng dưng cả người nóng bừng lên. Em còn đùa. Hôm nay giỏi nhỉ, có can đảm mà cầm tay rồi đấy.

Dần dần, anh cũng chẳng muốn giấu tình cảm với em. Cũng quyết định nói ra anh yêu em. Nhưng rụt rè, chẳng thổ lộ hết. Em bảo em sẽ trân trọng tình cảm đó. Tự dưng thấy như mình vừa phạm phải một lỗi gì đó rất lớn.

Mấy hôm sau đó, cái hôm mà trời mưa to đó, mọi người đều ở nhà, em đi học tối. Lúc tạnh mưa, anh lại rủ em đi công viên. Hai đứa, 2 cái ô, rồi 1 cái ô… nắm tay nhau đi giữa công viên. Một vòng, 2 vòng, rồi em cũng nói yêu anh. Nếu anh không chấp nhận tình yêu này, em cũng chẳng còn mặt mũi mà gặp anh nữa, và anh cũng không cần gặp em đâu. Được em thổ lộ, tình cảm bấy lâu của anh cũng nhờ thế mà tới với em. Cầm chặt tay em, từ hôm đó anh với em chính thức là người yêu của nhau.

Từ ngày yêu nhau, chúng ta giận nhau cũng có, vui đùa cũng có. Nhưng anh sợ nước mắt của em, và sợ nhất là sự im lặng của em. Chỉ cần em im một chút thôi, anh đã chẳng thể chịu được rồi. Băn khoăn, áy náy, bứt rứt. Luôn là anh làm em buồn, nói năng chẳng suy nghĩ. Để rồi em tha thứ cho anh hết lần này tới lần khác. Có những lúc em mệt mỏi chẳng buồn nói chuyện, hay có những khi em rã rời buông tay anh. Nhưng anh chỉ còn biết cầu xin em, xin em cho anh cơ hội chuộc lỗi.

Có hay không một thằng con trai, luôn làm người yêu của mình bị tổn thương, đau lòng như anh em nhỉ?

Anh luôn tự ti với căn bệnh của anh, tự ti với hoành cảnh của anh. Đứng trước em, anh luôn như là người tí hon. Anh chắc yếu ớt, kém cỏi so với những thằng con trai khác em nhỉ?

Nhưng không sao, anh có thể không bằng họ, nhưng anh sẵn sàng cố gắng làm tốt mọi thứ vì người anh yêu, sẵn sàng từ bỏ những thứ danh lợi, vinh hoa vì em. Em bảo em không thể yêu xa. Ok anh sẽ ở đây, bên cạnh em. Nhưng rồi khi cạnh em em lại muốn anh thực hiện ước mơ của anh, để rồi em ở lại một mình?

Anh không làm được như thế em ạ. Anh có thể từ bỏ gì chứ nhất quyết không phải là em. Mong em hiểu cho. Lần này, anh đang cầu xin em tha thứ, rộng lượng mà bỏ qua cho anh, cho anh cơ hội mà sửa sai, mà chuộc lỗi. Em có nghe thấy anh nói chứ?

Đã quá lâu cho sự im lặng của em. Anh sợ, rất sợ điều đó.

Anh xin lỗi, anh yêu em. nhưng không thể nào rời xa em như em mong muốn được em ạ!

nếu em có đọc được, xin hãy làm gì đó cho anh được biết em nhé!!!!

Theo Guu

Xem thêm